mệnh trung thiên ái

Vì vậy mọi người thường đùa nhau, ví von câu "hồng nhan bạc mệnh" thành " hồng nhan bạc tỷ". Nhân định thắng thiên. Đức năng thắng số. Hữu xạ tự nhiên hương. 2. Thành ngữ đồng nghĩa. Một số câu gần nghĩa với "Hồng nhan bạc mệnh" 红颜薄命 Hóng yán bó Trung thu yêu thương đến với bệnh nhi. [🎉] #Tết_Trung_Thu là nét đẹp truyền thống của dân tộc ta từ bao đời nay, đây là cũng là dịp các bạn nhỏ luôn náo nức đón chờ. [⏰] Thời gian diễn ra chương trình từ 05/09 - 10/09/2022 tại showroom Mixi số 09 Nguyễn Hoàng. Dù cho thiên mệnh có phán duyên phận này không thể kết đôi nhưng vì chữ yêu mà họ đã nghịch thiên cải mệnh. Ôi Hoàng Đế Bệ Hạ Của Ta Là bộ phim cổ trang Trung Quốc sẽ giúp các bạn có những tràng cười thoải mái với nội dung cực kỳ hài hước, khác biệt với những Kiến Thiện. Trung Nguyên đại địa nhất sinh sinh Chuyển nhãn thanh ty hựu kiến bạch Bính bính bác bác lưỡng tụ phong Danh lợi tình ái đô thị không Cổ thông thông đại hà lưu Thiên cổ luân hồi hà nhân do Thân bất do kỷ tuỳ ba khứ Tổng giác mệnh trung tại tầm Nội dung truyện Mệnh Trung Thiên Ái Hán Việt: Mệnh Trung Thiên Vị Thể loại: Nguyên sang, Ngôn Tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng,….. 【 Hợp đồng kết hôn / Cưới trước yêu sau / mặt dày theo đuổi lại vợ* / Văn giới giải trí ngọt ngào dễ chịu】 [*] Câu đầy đủ Trong Đạo Đức Kinh có câu: "Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân", ý rằng đạo trời không phân biệt bất cứ người nào, mà chỉ thường ban những thứ tốt đẹp và may mắn cho người lương thiện. "Đạo trời gần gũi nhất chính là với người có đức", chỉ người tích đức hành thiện, mới có thể được thần may mắn tương trợ. (Ảnh: Pixabay) weibreasomab1986. Tên truyện Mệnh Trung Thiên Ái. Tác giả Cửu Châu Tinh. Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Showbiz, HE, Ngọt sủng, Hào môn thế gia. Văn án Tặng các tình yêu nhỏ một câu chuyện ấm áp trong mùa Giáng Sinh lạnh giá nè ❤ Mong tất cả chúng ta đều có một mùa Giáng Sinh an lành. ❤ Giới thiệu Năm Ôn Ngưng hai mươi tuổi thì bị đón về nhà họ Giang ở Hàn Thành thực hiện hôn ước. Sau khi kết hôn chỉ biết hèn mọn lấy lòng Giang Thứ cả nửa năm, kết quả cũng không thể sưởi ấm trái tim anh. Đêm cô rời đi, mưa to gió lớn, cô gái nhỏ ôm chân cuộn tròn trên cái ghế lạnh như băng, khuôn mặt nhỏ bé cũng bị đông đến mức tái nhợt. Trong một chiếc xe cách đó không xa, trợ lý thấp thỏm mở miệng “Giang tổng, chúng ta đón phu nhân trở về đi?” Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi, nhắm mắt nghỉ ngơi “Ăn chút đau khổ thì sẽ nhớ lâu, chịu không nổi nữa thì sẽ tự biết về nhà.” Đây là lần đầu tiên Giang Thứ không dự đoán được. Sau đêm đó, ngay cả giọng nói của cô anh cũng không còn nghe thấy nữa. Mấy tuần sau. Giang Thứ nhận được tin tức em gái gây chuyện ở quán bar, bị gọi về bắt đưa tiền bảo lãnh. Người đàn ông không thèm quan tâm “Đừng thả ra, nhốt lại đi.” Giang Mông Mông nghe được thì vội kêu “Anh! Chị dâu nhỏ của em cũng ở đây! Bị nhốt chung với em đó! Cứu bọn em với!” Giang Thứ ngồi bật dậy “Em đưa cho cô ấy nói chuyện cho anh.” Ôn Ngưng ngoảnh mặt đi “Không nói.” Giọng nói của người đàn ông khàn đi trong chớp mắt “Chờ anh, anh tới ngay lập tức.” [2] Về sau, Thái Tử gia Hàn Thành hạ mình tham gia chương trình gameshow yêu đương, Ôn Ngưng bị bắt làm cộng sự. Nam diễn viên đến gần Ôn Ngưng, ánh mắt của Giang Thứ sâu xa, xém chút nữa là viết hết dục vọng chiếm hữu lên mặt. Lại bị antifan mắng thành —— “Giang tổng chán muốn chết, suốt quá trình đều trưng mặt than, hận không thể phong sát Ôn Ngưng để bỏ chạy lấy người” Đêm đó, đoạn ghi âm bí mật trong chương trình được đẩy lên hot search. Giọng của người đàn ông hơi trầm lại “Ngưng Ngưng, em là của anh.” Ôn Ngưng “Tôi đã sớm không còn là của anh nữa.” Tất cả cộng đồng mạng đều đang chờ người đàn ông bạc tình này tức giận. Lại nghe thấy một tiếng than nhẹ của anh, tiếng cười dịu dàng mang theo sự cưng chiều “Vậy anh là của em.” Beta Bin - Giang Thư nói xong những lời này, liền xoay người trở lại cửa thang máy. Thang máy chờ đã lâu, chân trước anh vừa bước vào thì hai ba tổng giám đốc cũng bước sát theo sau, thang máy đóng lại lập tức lên lầu. Nhóm quản lý cấp cao tại chỗ đưa mắt nhìn nhau, không thể đoán ra ý tứ trong lời nói của Diêm Vương gia, chỉ có thể làm theo. Ôn Ngưng không có thời gian để phản ứng, bị không trâu bắt chó đi cày, mấy người thư ký vây quanh cô không ngừng hướng dẫn cô về ý nghĩa của thiết kế và khái niệm của sáng tạo, nhưng mà cô căn bản chưa hề tiếp xúc qua những thứ này, nếu chỉ học vẹt thì hiệu quả sẽ không được tốt. Quản lý ban hậu cần có chút động tâm tư, tuy rằng Ôn Ngưng đã đi đến trước mặt nói lời xin lỗi, nhưng nếu không thể khiến tính khí của Giang Thư dịu lại, thì khi sự kiện kia bị trách tội xuống, anh ta chắc chắn khó thoát khỏi có liên quan. Anh ta nghĩ lại những phản ứng khi nãy Giang Thư nhìn thấy Ôn Ngưng, đoán chừng vị tổng giám đốc Giang này, mười phần thì đến tám chín phần là nhất thời có hứng thú với cô gái kia. Ngay lập tức anh ta gọi người tìm đến một bộ quần áo, nói nữ thư kí nhanh chóng thúc giục Ôn Ngưng đi thay. Ôn Ngưng hầu như không có cơ hội để từ chối, khi đã thay xong quần áo lúc bước ra biểu cảm mười phần mất tự nhiên. Quản lý một giây cũng không dám chậm trễ, túm lấy người đem lên trên lầu. Giang Thư bên kia, mấy lão giám đốc dẫn anh hướng khu nghỉ ngơi dạo một vòng, chờ cho đến khi đoàn người đi đến trước cửa của tổng bộ, quản lý đã mang theo Ôn Ngưng chờ được khá lâu rồi. Nhưng khi Giang Thư vừa thấy bộ đồ cô mặc trên người, sắc mặt liền biến thành màu đen. Cô gái cởi xuống bộ đồng phục lao động hơi dài màu xanh nước biển vừa mới mặc kia, đổi thành bộ váy đồng phục màu xám nhạt ôm lấy vòng ba. Làn váy vừa ngắn lại vừa ôm sát vào người, bên trên là chiếc áo sơmi màu trắng hơi mỏng lại có chút xuyên thấu. Ôn Ngưng tuy nhỏ nhắn, nhưng chiếc áo vẫn dán sát không một khe hở, hoàn mỹ phác họa ra dáng người lồi lõm khiến người ta có hứng thú, ba chiếc cúc áo trước ngực cũng đã mở. Giang Thư từ trên cao nhìn xuống, từ góc độ của anh nhìn về phía cô, chỗ kia đã từng rất nhiều lần đi qua trong đêm , anh thích nhất là một tay nắm giữ địa phương đó, nhưng giờ phút này lại như ẩn như hiện. Người đàn ông nghiến răng, trong mắt hiện lên một tia tà ác. Bất luận là ai, trước khi tiến vào tổng bộ đều phải thay đôi giày được chuẩn bị trước đó. Trong ngành sản xuất thì đây là những lễ nghi, quy củ bắt buộc. Nhưng mà với thân phận của như Giang Thư, dù có muốn hủy đi nơi này, cũng chỉ cần một câu nói mà thôi. Cái gọi là lễ nghi, quy củ ở trước mặt anh đều chẳng là gì cả. Song người đàn ông dừng lại ở cửa hồi lâu nhưng một tiếng cũng không nói, quản lý khẩn trương vội dùng khuỷu tay đẩy Ôn Ngưng đang sững sờ tại chỗ không động đậy "Mau ngồi xuống giúp tổng giám đốc Giang đem giày đổi cho tốt, có hiểu hay không hả!" Giang Thư không vui mà nghiêng đầu nhìn phía tay phải của Ôn Ngưng chỗ đã bị chạm qua kia, hận không thể ngay lập tức vặn tay ông ta xuống. Lông mi của Ôn Ngưng khẽ run rẩy, thật cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này. Biểu cảm có chút xấu hổ, rồi sau đó lại lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn, rất nghe lời mà cúi đầu ở trước mặt anh, chậm rãi ngồi xuống. Rõ ràng là ban đêm hai người ôm nhau cùng nhau nằm trên giường, nhưng bất luận ở nhà hay là ở bên ngoài, về công về tư, trước sau cô đầu phải sắm vai một người muốn lấy lòng anh. Chẳng qua giây tiếp theo, Giang Thư nắm lấy cổ thay không để cho cô khom người hay cúi xuống, ánh mắt khinh miệt mang theo tia áp bức đảo qua vị quản lý đang ân cần ở phía sau, mười phần chiếm hữu kéo người đến bên cạnh mình, tay tùy tiện cởi áo khoác choàng lên trên người cô, che đi nơi mà chỉ có anh mới có thể nhìn kia, tư thế lười biếng đem người cùng tiến vào tổng bộ. Phía sau đoàn người đông đúc đi cùng cũng không dám đi theo quá sát, vô cùng hiểu chuyện mà lưu lại một khoảng cách thật lớn, trao đổi với nhau qua ánh mắt, lại bắt đầu lo lắng rằng Ôn Ngưng không có kinh nghiệm sẽ không biết ăn nói, đã gợi lên sự hứng thú của thái tử gia, lại không có bản lĩnh đem người dỗ dành cho tốt. Vào lúc các quản lý cấp cao đều đang lo lắng đề phòng, liền nghe thấy cách đó không xa tổng giám đốc Giang cất tiếng nói nặng nề hỏi. Nhưng mà mỗi một câu đều không hề liên quan đến những vấn đề mà Ôn Ngưng đã chuẩn bị lúc trước. Giang Thư "Cô cảm thấy thiết kế này thế nào?" Ôn Ngưng có chút câu nệ, nhưng cũng biết nên nói điều tốt "Khá, khá tốt." "Vậy cô có thích phong cách này không?" Giang Thư không coi ai ra gì mà cười khẽ, nắm lấy tay cô, bàn tay to nắm lấy đầu ngón tay mềm mại mà bóp nắn, vẫn là cảm giác quen thuộc. Ôn Ngưng cũng mặc kệ thích hay không thích, đều vội vàng gật đầu. "Nhưng mà phong cách này không phù hợp với phong cách của Ngự Kiền Loan." Giang Thư nhàn nhạt mở miệng. Chỗ hạng mục này chủ yếu nhắm vào yếu tố đơn giản và ấm áp, mà Ngự Kiền Loan theo phong cách châu Âu thì trang nhã xa hoa, màu sắc thiên về màu lãnh đạm, khí phách cũng có chút quá mức, quả thật không hợp cho lắm. Một đám quản lý cao tầng đang nghe lén phía sau cho rằng Ôn Ngưng đang trả lời bậy bạ, chọc cho thái tử gia không vui, hít một hơi thật sâu,trái tim đều lên đến tận cổ họng rồi. Đừng nói đến xung quanh đều là những người lần đầu tiên thấy Giang Thư, ngay cả Ôn Ngưng cũng có thể làm chứng, là vợ của anh, sớm chiều chung sống nhưng cũng rất khó để đoán được tâm tư của anh. Cô gái nhỏ trong chốc lát cũng không biết nên nói gì, trái tim cũng đập thình thịch, thật cẩn thận mà ngẩn đầu lên nhìn anh, khẩn trương đến mức theo thói quen nắm chặt tay lại, nhưng đúng lúc cũng nắm chặt bàn tay to lớn kia. Giang Thư rũ mắt nhìn xuống hai bàn tay đang nắm chặt của hai người, hơi nhếch môi "Nếu cô thích, tôi có một căn hộ dùng nghỉ tạm ở gần công ty nhưng vẫn chưa có trang trí , cô thích thì có thể dùng nó." Trong lòng Ôn Ngưng không có lý do mà đau xót. Ở bên ngoài anh rốt cuộc có bao nhiêu cái nhà, cô làm vợ mà hoàn toàn không biết gì cả, từ khi kết hôn cho đến nay cũng đã khá lâu, nhưng từ trước đến nay cô giống như chưa hề bước vào thế giới của anh. "Tôi còn chưa từng đến đó lần nào." Giọng nói của cô mang theo điểm ủy khuất. Nhưng khi tai của Giang Thư nghe,không biết vì sao lại mang theo cảm giác làm nũng nhàn nhạt. Người đàn ông cười khẽ, ngữ khí ôn nhu "Lần sau sẽ đưa cô đến đó ở hai tháng." Nghe qua giống như tính toán muốn Kim Ốc Tàng Kiều. Hô hấp của Ôn Ngưng cứng lại, trái tim đập nhanh vài nhịp, người đàn ông chỉ cần tùy ý hứa hẹn một câu qua loa nhẹ nhàng thôi, là có thể làm cho chút uất ức của cô trong nháy mắt biến mất không còn chút nào. Có lẽ từ năm tám tuổi khi gặp gỡ anh, liền đem anh chặt chẽ đặt ở trong lòng để nhớ thương. Mười mấy năm chờ đợi, tất cả mất mát cùng uất ức đều có thể dễ dàng dỗ dành. Cô gái nhỏ ngoan ngoãn bị anh nắm chặt dẫn vào bên trong, hai người bước chân chậm rãi, thong dong tự tại, ngẫu nhiên Giang Thư cũng hỏi hai câu, cô liền mềm mại trả lời, không khí thoạt nhìn có vẻ rất ấm ấp, rất giống với những cặp vợ chồng bình thường, ấm áp và thoải mái. Hai người đi đến bên cạnh cửa sổ, Giang Thư không chút để ý mà nắm một góc của tấm rèm cửa, ngữ khí rất giống như là lựa chọn đồ vật cho chung cư "Tấm rèm này hợp với màu gì?" " Màu vàng?" Giang Thư không mặn không nhạt mà "Ừ" một tiếng, lười nhác đem tầm mắt đầu về chiếc giường trong phòng ngủ "Khăn trải giường thì sao? Cũng thích màu vàng?" Cô gái không còn sự khẩn trương và khiếp sợ giống lúc đầu, gật gật đầu, câu trả lời cũng càng thêm nhẹ nhàng và tự nhiên "Ấm áp dạt dào, rất có giác gia đình." Đuôi lông mày của Giang Thư khẽ nâng lên, nhìn cô "Vậy Ngự Kiền Loan không phải là gia đình à?" Theo bản năng mà Ôn Ngưng nắm chặt lòng bàn tay, chẳng qua còn chưa kịp mở miệng nói, thì đã nghe thấy người đàn ông bên cạnh rất không có ý tốt mà hơi cúi xuống tiến đến bên tai của cô, lời nói toàn là lời ái muội "Tôi cũng thấy vậy, da của cô rất trắng, màu vàng càng hợp với cô hơn, Ngự Kiền Loan lấy màu đen làm chủ đạo, cảm thấy không đủ tư vị đi." Ôn Ngưng phải mất rất nhiều công sức mới hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh, thoáng cái đôi tai đỏ lựng cả lên, buột miệng thốt ra một câu "Lưu manh!" Giang Thư khóe môi hơi hơi cong lên, nhưng người ở phía sau lại nhìn không được vẻ mặt của anh. Quản lý thiếu kiên nhẫn, vội vàng thấp giọng mắng "Ôn Ngưng! Như thế nào lại nói chuyện như thế với tổng giám đốc Giang, đừng có mà không cần mặt mũi như vậy! Không có chút giáo dưỡng nào cả." Giang Thư mới gợi lên được một ý cười thì trong nháy mắt liền trầm xuống, xoay người lại sắc mặt lạnh lẽo khiến người ta phát run. Quản lý vội hướng về phía Giang Thư vả mặt tươi cười "Tổng giám đốc Giang, ngài đừng nóng giận, cô gái không có giáo dưỡng này là do chúng tôi không nghiêm túc quản lý." Ông ta đè thấp âm thanh, đổi sang giọng điệu mập mờ, tự cho là đúng mà lấy ra quy tắc dơ bẩn của ngành sản xuất "Ôn Ngưng chọc ngài không vui, chúng tôi liền để cho cô ấy bồi ngài. Nếu ngài thấy không thoải mái... Thì ngài hãy mang về từ từ xử lý..." Lời nói này cũng đã ám chỉ rõ ràng, hình thức xin lỗi ở đây trong lòng mọi người đều biết rõ, nếu Giang Thư muốn, đừng nói là một Ôn Ngưng, bao nhiêu phụ nữ cũng đều có thể đem đến trước mặt anh. Người đàn ông híp lại mắt, đầu lưỡi đẩy đẩy má, bộ âu phục và giày da lịch sự nhưng lại mang theo chút vô lại " Hợp tác đem người đến để bồi thường cho tôi?" Ánh mắt quản lý đầy hàm ý, cười tủm tỉm, bày ra cái vẻ mặ tôi và cậu đều hiểu, cứ tưởng mọi người đều vui vẻ, lại không thể nghĩ đến một giây trước người đàn ông còn hơi cong môi, giây tiếp theo liền mang theo ánh mắt hung ác, nhấc chân lên đạp về phía bụng dưới của ông ta. "Cmn cho mày lá gan này? Người của ông đây cũng dám tùy tiện làm chủ?!" Một chân này vừa rắn chắc lại vừa dồn dập, quản lý bị đạp ngã rồi thẳng tắp quỳ trên mặt đất, cả người không chịu được mà run lên, chịu đựng đau đớn cực độ chật vật mà kêu "Tổng giám đốc Giang, thực xin lỗi.'' "Mẹ nó, ông đây nhịn mày đủ lâu rồi!" Người đàn ông tiến phía trước một bước, đế giày da dẫm lên cánh tay đã từng cham vào Ôn Ngưng, ác độc mà nghiền xuống. Cẩn thận nghe, tựa như có thể nghe thấy âm thanh của xương cốt bị đè ép, anh đã sớm không vừa mắt bàn tay dơ bẩn này. Tay của Ôn Ngưng bị anh nắm chặt không buông, cô sớm đã bị bộ dạng này Giang Thư dọa sợ, trên mặt đất quản lý vẻ mặt vô cùng đau khổ, Ôn Ngưng sợ anh không có chừng mực, vội vàng giữ cánh tay anh nhằm đem người kéo trở về "Giang Thư, anh đừng dẫm nữa..." Người đàn ông quay người lại, cười lạnh một tiếng "Bảo vệ ông ta? Có biết tên cẩu nam nhân có tâm tư gì không? Ông ta muốn đem cô bán cho tôi. Hôm nay nếu không phải là tôi mà đổi là người khác tới thì cũng không biết hiện tại cô ở đâu!" Giờ phút này Ôn Ngưng không còn tâm tình để ý nữa, cũng không biết là lấy lá gan ở đâu ra, lôi kéo cánh tay Giang Thư hướng bên ngoài đi , trong giọng nói mang theo tia cầu xin "Chúng mình về nhà đi, Giang Thư..." ** Trong xe, tay Giang Thư nắm lấy vô-lăng mang theo lực đạo vô cùng tàn nhẫn, khớp xương cũng trở nên trắng bệch, tốc độ xe cũng rất nhanh, Ôn Ngưng sợ hãi mà nắm chặt đai an toàn, trái tim đập thình thịch cũng không có can đảm mở miệng kêu anh chậm lại một chút. Một đường này người đàn ông luôn trầm mặt, chẳng mấy chốc xe đã ngừng lại trước cửa Ngự Kiền Loan nhưng lại không có ý muốn xuống xe. Anh móc ra điếu thuốc rồi đốt lên, khói thuốc làm cho Ôn Ngưng ho khụ hai tiếng, anh một hơi cũng không nhả, lại đem tâm tình phiền loạn yên tĩnh trở lại. Rõ ràng là khi ở nước ngoài, tâm tình không yên muốn vội vàng trở về nước, nhưng khi đến gặp người trước mặt, lại ồn ào thành bộ dạng thế này. Hầu kết của anh động động một chút, cau mày "Vì sao lại đi làm?" Anh chỉ cần nhớ đến chuyện ở bên ngoài Ôn Ngưng bị người đàn ông khác nhớ thương, bắt nạt, thậm chí chỉ còn đụng vào, cổ dục vọng chiếm hữa dưới đáy lòng liền bắt đầu hung hăng kêu gào. Trong xe Ôn Ngưng còn chậm chạm chưa có đi qua, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút trắng bệch "Tôi cũng muốn kiếm tiền." Giang Thư thấp giọng giễu cợt "Chút tiền đó cũng đáng để xuất đầu lộ diện kiếm về? Sau này cũng đừng đi nữa, ngoan ngoãn ở nhà, tôi còn nuôi không nổi một người như cô sao?" Nhưng chút tiền lẻ mà anh chướng mắt ấy, có thể cứu mạng của cả một gia đình. Ôn Ngưng không lên tiếng. "Nghe lời." Đây là tia nhẫn nại cuối cùng của anh. Hiếm khi Ôn Ngưng lại không nghe theo ý của anh, lắc lắc đầu. Giang Thư lãnh đạm câu khóe môi, không vui mà lôi kéo cà vạt, mở cửa xuống xe, để cô một mình ở lại trong xe. ** Giang Mông Mông đối diện đi tới, nghĩ nghĩ lại gõ Giang Thư một chút, nịnh nọt cười cười "Anh trai -" còn chưa nói xong, liếc mắt một cái thấy rõ bản mặt âm u của Giang Thư, lập tức rất thức thời mà nhanh nhẹn mà cong đuôi, "Em tự mình lăn..." Ôn Ngưng hồi lâu mới cẩn thận trở lại phòng ngủ. Trong lòng Giang Thư nghẹn uất, cởi ra áo khoác rồi ngồi xuống giường, thì một tay sờ đến đồ vật lông xù xù, tùy ý ném trên mặt đất, nhíu mày không vui "Đây là cái gì?" Ôn Ngưng vội vàng chạy qua đem món đồ chơi mao nhung* kia nhặt lại, nhỏ giọng đáp "Đây là Mông Mông đưa cho tôi." *Mao nhung Đồ bằng lông mềm mại. Giang Mông Mông nói, anh trai không trở về nhà, sợ cô buồn chán, liền tặng cô không ít gấu bông, từ nhỏ cô đã không ai có làm bạn, lại sợ bóng tối, khi còn nhỏ chưa từng chơi mấy cái này, vào lúc nhận được vô cùng yêu thích, đặt chúng ở đầu giường, mỗi đêm khi nhớ đến Giang Thư, liền ôm một cái, suy nghĩ đến việc anh đang ở bên người, có thể bớt chút sợ hãi cùng nhớ nhung. Giang Thư nhìn thấy cô bảo vệ con búp bê như thế liền không thoải mái, mới vừa rồi còn không cho anh động thủ với tên hỗn đản kia, hiện tại ném cái búp bê thì cô liền luyến tiếc, giống như đối với tất cả mọi người đều ôn nhu, duy nhất chỉ không nghe lời anh. "Quăng ra ngoài." Lông mi của cô gái khẽ run lên. "Đừng để cho tôi lại nhìn thấy trong phòng có đồ vật như thế nữa, bằng không liền quăng đồ của cô ra ngoài." Ôn Ngưng thật cẩn thận đem mấy món đồ chơi mao nhung toàn bộ ôm xuống dưới lầu đặt trong phòng khách , mới vừa ra khỏi cửa thì thấy Giang Mông Mông ôm một con chó lưu lạc có bộ lông màu trắng như tuyết xông tới, khóc đến rối tinh rối mù, nửa điểm cũng không giống đại tiểu thư cao ngạo ngày thường "Ngưng Ngưng, chị dâu! Chị mau cứu nó." "Em vừa mới trộm lấy xe anh trai chạy đi ra ngoài, mới đi được vài bước thì tiểu gia hỏa này liền xông tới, chị mau nhìn nó xem, trên chân đều là máu cả." Ôn Ngưng vội vàng ôm lại, cũng giống như vậy vô cùng khẩn trương "Đụng phải?" "Không có... Em đã đạp phanh dừng lại..." Ôn Ngưng kiểm tra một phen "Vẫn ổn vẫn ổn, chỉ là mất chút da, chị bôi cho nó chút thuốc là được." Giang Mông Mông nhẹ nhàng thở ra, vô cùng đáng thương rồi nói "Chị dâu, chúng ta nuôi nó đi..." Tay bôi thuốc của Ôn Ngưng hơi ngừng lại, có chút do dự "Anh em không thích những thứ Tặng các tình yêu nhỏ một câu chuyện ấm áp trong mùa Giáng Sinh lạnh giá nè <3 Mong tất cả chúng ta đều có một mùa Giáng Sinh an lành. <3 Giới thiệu[1]Năm Ôn Ngưng hai mươi tuổi thì bị đón về nhà họ Giang ở Hàn Thành thực hiện hôn khi kết hôn chỉ biết hèn mọn lấy lòng Giang Thứ cả nửa năm, kết quả cũng không thể sưởi ấm trái tim cô rời đi, mưa to gió lớn, cô gái nhỏ ôm chân cuộn tròn trên cái ghế lạnh như băng, khuôn mặt nhỏ bé cũng bị đông đến mức tái một chiếc xe cách đó không xa, trợ lý thấp thỏm mở miệng “Giang tổng, chúng ta đón phu nhân trở về đi?”Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi, nhắm mắt nghỉ ngơi “Ăn chút đau khổ thì sẽ nhớ lâu, chịu không nổi nữa thì sẽ tự biết về nhà.”Đây là lần đầu tiên Giang Thứ không dự đoán được. Sau đêm đó, ngay cả giọng nói của cô anh cũng không còn nghe thấy tuần Thứ nhận được tin tức em gái gây chuyện ở quán bar, bị gọi về bắt đưa tiền bảo đàn ông không thèm quan tâm “Đừng thả ra, nhốt lại đi.”Giang Mông Mông nghe được thì vội kêu “Anh! Chị dâu nhỏ của em cũng ở đây! Bị nhốt chung với em đó! Cứu bọn em với!”Giang Thứ ngồi bật dậy “Em đưa cho cô ấy nói chuyện cho anh.”Ôn Ngưng ngoảnh mặt đi “Không nói.”Giọng nói của người đàn ông khàn đi trong chớp mắt “Chờ anh, anh tới ngay lập tức.”[2]Về sau, Thái Tử gia Hàn Thành hạ mình tham gia chương trình gameshow yêu đương, Ôn Ngưng bị bắt làm cộng diễn viên đến gần Ôn Ngưng, ánh mắt của Giang Thứ sâu xa, xém chút nữa là viết hết dục vọng chiếm hữu lên bị antifan mắng thành—— “Giang tổng chán muốn chết, suốt quá trình đều trưng mặt than, hận không thể phong sát Ôn Ngưng để bỏ chạy lấy người”Đêm đó, đoạn ghi âm bí mật trong chương trình được đẩy lên hot của người đàn ông hơi trầm lại “Ngưng Ngưng, em là của anh.”Ôn Ngưng “Tôi đã sớm không còn là của anh nữa.”Tất cả cộng đồng mạng đều đang chờ người đàn ông bạc tình này tức nghe thấy một tiếng than nhẹ của anh, tiếng cười dịu dàng mang theo sự cưng chiều “Vậy anh là của em.”Vài phút sau, Giang Thứ đăng Weibo ——“Có gan thì mắng một câu nữa đi, vốn dĩ đã khó dỗ rồi mà bây giờ còn khó theo đuổi hơn nữa.”Fan CP ăn Tết!A a!! Tôi cắn thật đấy!______________________Warning Truyện có đặt pass, vui lòng cất não vào tủ lạnh trước khi giải pass = Editor Nguyễn NghiBeta Bánh- Thời gian trôi qua quá nhanh, chớp mắt đã gần đến cuối năm, công việc của tập đoàn ở trong và ngoài nước cũng nhiều hơn, mỗi ngày Giang Thư đều đi sớm về khuya, cơm trưa đều do mẹ Từ làm rồi đưa đến công ty. Ôn Ngưng ngoan ngoãn ở nhà, vừa đưa Giang Mông Mông đi học vừa chăm sóc mẹ của Giang Thư. Bà Giang tên thật là Thẩm Quân Nghi, ngày xưa, bà cũng là một người đẹp nổi tiếng trong giới tiểu thư ở thành phố Hàn, bà vốn kiêu ngạo, lạnh lùng, vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp. Năm đó, người giàu có theo đuổi bà tính ra phải xếp hàng hơn mười dặm. Về sau, bà gả cho một người môn đăng hộ đối lại có hôn ước từ bé là cha của Giang Thư - Giang Kiến Xuyên, vài năm sau đã sinh ra Giang Thư. Hai người trở thành một cặp vợ chồng ân ái, hạnh phúc, luôn là hình mẫu gia đình điển hình trong các cuộc bàn tán của mọi người. Nhưng sau đó, nhà họ Giang xảy ra biến cố lớn, hai vợ chồng ngày càng xa cách, tính tình của Thẩm Quân Nghi cũng thay đổi không ít, cảm xúc lên xuống thất thường, tính tình cũng không được tốt nữa, người hầu chăm sóc bà cứ thay đổi liên tục, không ai làm lâu dài, phần lớn đều do không chịu nổi tính tình của bà. Đến cả cô con gái Giang Mông Mông cũng hết cách, nhưng đối với tính tình dịu dàng của Ôn Ngưng lại rất phù hợp với bà. Trong thời gian bà về nước ở lại Ngự Kiền Loan, chỉ có Ôn Ngưng mới có thể làm dịu đi tính nóng nảy của bà. Rất nhiều lúc Giang Kiến Xuyên muốn đến Ngự Kiền Loan thăm vợ của mình nhưng luôn bị vẻ mặt lạnh lùng của Giang Thư ngăn cản. Ông thật sự đấu không lại đứa con này, vừa hay hôm qua Giang Thư đi công tác ở Lâm thị, Giang Kiến Xuyên lập tức đến Ngự Kiền Loan, ông muốn đưa Thẩm Quân Nghi về nhà, dù sao cũng sắp phải mừng lễ đón năm mới, hai vợ chồng cũng nên sum họp với nhau. Cũng may tính của Thẩm Quân Nghi cứng rắn, dù cho Giang Kiến Xuyên nói như thế nào bà cũng không muốn cùng ông trở về. Giang Thư biết được tin này, trưa ngày hôm sau mau chóng trở về nhà. Xe vừa đậu ở trước sân, ngay lập tức nhìn thấy Ôn Ngưng ôm chó con đi ra đón anh, cô nhóc này mới vài ngày không gặp anh đã rất nhớ, trên mặt tỏ rõ sự vui mừng chạy về phía anh. Giang Thư thuận tay kéo kéo cà vạt, vẻ mặt hơi giận "Tại sao cho Giang Kiến Xuyên vào đây?" "...hửm?" Ôn Ngưng giật mình, "Ông ấy là cha anh mà..." "Về sau không có sự cho phép của tôi đừng tùy tiện cho người đi vào." Ôn Ngưng cắn môi, vội rụt rè mà gật đầu. Trong lòng anh có chút buồn phiền, vượt qua Ôn Ngưng, lập tức đi lên lầu ba. Ôn Ngưng không dám đi cùng, ôm chú chó đứng yên ở trong hoa viên. Mỗi lần về nhà, tâm tình của Giang Thư đều không được tốt, luôn có thói quen nhốt bản thân mình trong phòng kia, mở ảnh hồi xưa ra nhìn chăm chú. Chẳng qua là hôm nay vừa vào cửa, tất cả đều nghĩ đến cảnh tưởng mấy tháng trước khi anh tức giận với Ôn Ngưng, ép cô kí vào giấy ly hôn. Giấy ly hôn được để lại ở trên bàn, nơi dễ nhìn thấy nhất, ban đầu Giang Thư không dám kí, chỉ nhìn chằm chằm vào cuối tờ giấy nơi có chữ kí của Ôn Ngưng, càng nhìn thì chân mày trên mặt càng nhăn sâu hơn, sau đó một tay lấy tờ giấy bỏ vào ngăn kéo khóa lại, không muốn nhìn thấy nữa. Anh cầm gói thuốc lá đi đến phía cửa sổ. Trước đây, Ngự Kiền Loan luôn yên tĩnh không hề có sức sống. Mỗi lần anh quay về đứng ở đây chỉ có thể hút thuốc liên tục. Nhưng hôm nay, anh vừa về tới liền có thể nghe được trong sân ở lầu dưới có âm thanh Ôn Ngưng vụng về cùng chó con đùa giỡn, những ấn tượng của Giang Thư về quá khứ hoàn toàn bị xóa bỏ, ánh mắt theo bản năng đuổi theo bóng dáng của Ôn Ngưng. Chú chó chân ngắn chạy trốn, cô thì cười ngây thơ, quả nhiên là dáng vẻ của một cô gái ở độ tuổi đẹp nhất, chỉ là mỗi lần đối diện với anh, cô luôn cẩn thận, Giang Thư giật mình, nhìn đến thất thần. Chó con được nuôi dưỡng ở Ngự Kiền Loan đã mấy tháng, luôn theo bên Ôn Ngưng, bây giờ lại phát điên, hướng đến Ôn Ngưng sủa hai tiếng liền nhào đến. Trái tim Giang Thư đột nhiên thắt lại, hai tay cứ thế nắm chặt, ngay cả tàn thuốc cháy đến đầu ngón tay cũng không có phản ứng, xoay người vội vã chạy xuống lầu dưới. Lần đầu tiên anh hận biệt thự quá lớn, chạy một lúc mới đến cửa sảnh lầu một, chỉ thấy chó của Ôn Ngưng nhào vào lòng cô, ngoan ngoãn cọ cọ, một người, một chó nhìn qua cực kì ấm áp. Giang Thư nhẹ nhàng thở ra, nhếch môi tự giễu, thì ra là đùa giỡn, cũng không biết vừa rồi anh rốt cuộc khẩn trương như vậy là vì điều gì. Ôn Ngưng đang cùng chó chơi đùa vui vẻ, nhìn thấy Giang Thư đứng trước cửa, liền thu lại nụ cười, trở về với vẻ cẩn thận như bình thường. Anh dương dương tự đắc đi đến trước mặt cô, đưa tay véo hai má mềm mại của cô "Sợ tôi?" Ôn Ngưng không hé răng, chỉ ôm chặt con chó trong ngực. Giang Thư không giải thích, một tay bế con chó trong lòng cô để sang một bên, sau đó lôi cô đi lên lầu "Đi giúp tôi một lát, đừng có hàng ngày chỉ biết chơi đùa cùng động vật." *** Tầng cao nhất gần biển có bể bơi nhiệt độ ổn định phục vụ mọi thời tiết, Giang Thư muốn thả lỏng liền nhảy xuống, bơi qua bơi lại vài lần. Một thời gian trước, Giang Mông Mông quay trở về lừa lấy tiền tiêu vặt của anh trai mình, đã nảy ra "ý xấu" tặng cho Ôn Ngưng mấy bộ đồ bơi gợi cảm, không ngờ Giang Thư lại phát hiện trong góc phòng cất quần áo, trong lòng ngứa ngáy, cuối cùng hôm nay ép cô mặc. Giang Thư ở trong nước bơi vài vòng, Ôn Ngưng bọc khăn tắm đỏ mặt, lúng túng ngồi cách xa bể bơi nhìn anh. Anh từ trong nước ngoi lên, mái tóc đen ngắn nhỏ giọt nước, chảy qua xương quai xanh góc cạnh, có chút hoang dã. "Lại đây." Ôn Ngưng lắc đầu. "Muốn tôi đi lên bắt cô sao?" Ôn Ngưng "Tôi sợ nước..." Cũng sợ anh. Ôn Ngưng thật sự rất sợ nước, rất nhiều kí ức kinh khủng khi cô còn nhỏ đều liên quan đến nước. Ban đầu, dì thường đánh và mắng cô, cô bị thương nên làm việc nhà chậm trễ. Sau này chỉ cần cô không làm theo ý dì là sẽ bị bắt lại dúi đầu vào bồn nước, cảm giác ngột ngạt vẫn còn nguyên trong cơn ác mộng hằng đêm. Giang Thư không nhìn ra sự sợ hãi của cô, theo thói quen ra lệnh một lần nữa "Lại đây." Ôn Ngưng cắn môi dưới, hít sâu một hơi, cố lấy thật nhiều dũng khí mới đi đến thành bể bơi. "Đừng khoác khăn tắm, nhiệt độ ổn định nên không lạnh." Trên mặt anh mang theo ý cười xấu xa, "Tôi sẽ không chạm vào người cô." Ôn Ngưng ma sát cọ cọ, không nghĩ đến giây tiếp theo liền bị Giang Thư nắm mắt cá chân kéo vào trong bể bơi. Một cú đạp trống không, cảm giác sợ hãi ăn mòn tất cả kiên cường của cô, cảm giác ngột ngạt hít thở không thông lập tức tràn vào lồng ngực, cô từ từ nhắm chặt hai mắt bám chặt vào Giang Thư, trong hô hấp đều mang sự run rẩy "Giang Thư, em sợ..." Anh không nghĩ tới Ôn Ngưng có thể bị dọa như thế này, cảm thấy hơi đau lòng, vội nâng cô lên bơi về bờ, bàn tay to ở phía sau lưng vỗ nhẹ "Đừng sợ, tại sao lại thiếu can đảm như vậy hả? Tôi ở đây, không có gì phải sợ cả." Ôm cô trở lại bờ biển, Ôn Ngưng còn chưa hồi phục tinh thần, vẫn còn sợ hãi, Giang Thư hiếm khi nhẹ giọng cũng không có tác dụng, thuận tay lấy khăn trên ghế tựa lau cho cô. Nhưng mà chỉ động tay lau một hồi, anh đã cau mày, mắt nhìn chằm chằm các vết sẹo lớn nhỏ trên người Ôn Ngưng. Dễ nhận ra những vết sẹo này đều do bị thương đã lâu, hai người tuy rằng đã làm nhiều lần, toàn thân cô anh đều đã chạm qua, nhưng phần lớn đều là ở trong phòng thiếu ánh sáng. Làn da Ôn Ngưng trắng nõn, vết sẹo hồng hồng, trừ khi nhìn kỹ mới thấy. Trước đây anh chưa từng nhìn kỹ, nên không phát hiện được những thứ này. "Vì sao lại có vết thương này?" Ôn Ngưng vẫn còn đang sợ hãi, nghe xong lời này liền kéo khăn tắm qua để che vết sẹo "Không có chuyện gì." "Nói tôi nghe." Cô nhỏ giọng né tránh "Anh đừng nhìn, không đẹp..." Ánh mắt thâm sâu của Giang Thư nhìn cô rất lâu, ít khi anh không độc đoán mà hỏi, chỉ ôm người trở về phòng ngủ. Ôn Ngưng bị hoảng sợ, tinh thần không được tốt, tùy ý tắm xong liền ôm chăn ngủ mê man. Giang Thư cẩn thận kiểm tra lại những vết thương cũ trên người cô, rồi gọi điện cho Nhậm Thiên Cao "Điều tra tất cả những chuyện trước đây trong cuộc sống của Ôn Ngưng cho tôi." *** Sau lần Ôn Ngưng bị dọa sợ ở bể bơi, cô đã bị ốm. Giang Thư hiếm khi dịu dàng, ngoại trừ mỗi ngày nhìn chằm chằm cô uống thuốc, cũng không có đụng chạm tới cô. Năm mới đang đến gần, công việc ở công ty của Giang Thư ngày một nhiều hơn, đôi khi anh quá bận rộn nên cùng không có thời gian về nhà. Ôn Ngưng đã nhiều ngày không gặp được anh. Buổi tối khi đi tắm, cô vô tình nhìn thấy vết sẹo mờ nhạt trên người mình, nhớ lại vẻ mặt ngày hôm đó của Giang Thư bên hồ bơi khi nhìn thấy nó. Anh chắc là không thích, vì vậy ngay cả trở về nhà anh cũng không muốn... Ngày hôm sau, trong nhà mẹ Từ có chuyện nên Ôn Ngưng xin nghỉ, thức ăn cô có thể nấu nên không thành vấn đề, nhưng mà Giang Thư thì... Ôn Ngưng tập trung suy nghĩ, dự định sẽ tự mình đi đưa cơm một chuyến. Sau một buổi sáng bận rộn trong phòng bếp, cô nấu vài món bình thường Giang Thư thích ăn, cho vào hộp cơm tinh xảo đóng gói cẩn thận, rồi vội vàng đến công ty anh. Cô chưa đến đó bao giờ, đây là lần đầu tiên, cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi đến cô vẫn bị bất ngờ trước phong thái hoành tráng từ trong ra ngoài của tập đoàn. Trước đây đều là mẹ Từ đến, nhân viên lễ tân chưa từng thấy qua Ôn Ngưng đành phải lễ phép xin lỗi "Cô có hẹn trước không? Nếu không có hẹn trước thì không thể gặp Chủ tịch Giang được." Ôn Ngưng lắc đầu. Lễ tân "Tôi thật sự xin lỗi, với lại buổi sáng Chủ tịch Giang đã đến khu bất động sản ven biển ở phía bắc thành phố, có lẽ đến trưa mới quay về." Ôn Ngưng nói"Ừm", không dám làm cô khó xử, lại hỏi "Vậy tôi ở đại sảnh chờ được không?" Lễ tân mỉm cười "Mời cô tự nhiên." Ôn Ngưng ngồi ở đại sảnh đợi hơn hai giờ, Giang Thư cuối cùng cũng từ cổng công ty bước vào, xung quanh là một nhóm giám đốc cấp cao, mỗi người đều mang vẻ mặt lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác xa cách. Ôn Ngưng do dự thật lâu cũng không dám bước tới, chỉ có thể nhìn Giang Thư đi vào thang máy rồi biến mất trong tầm mắt. Vài phút sau, một cô gái trang điểm tinh tế, đi giày cao gót đến trước quầy lễ tân. Nhân viên quầy lễ tân lập tức nở nụ cười "Chào cô Trần." "Ừm, tôi tìm chủ tịch Giang, tôi vừa mới trở về nên không có nói trước." Lễ tân không để bụng "Không sao, cô không cần hẹn trước." Ôn Ngưng nghe thấy trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, vội vàng bước tới gần, nữ nhân quay đầu liếc mắt nhìn "Đây là ...?" Lễ tân "Cô ấy tìm chủ tịch Giang, nhưng không hẹn trước." Cô gái cười thầm, trong tiếng cười có chút khinh thường "Có nhiều người tìm chủ tịch Giang như vậy sao." Ôn Ngưng "Tôi tới đây để đưa cơm trưa cho anh ấy." "Ồ, tôi nhớ trước đây là mẹ Từ đưa tới?" Cô gái liếc nhìn hộp giữ ấm trong tay cô, "Tại sao anh lại đổi người trông trẻ đưa đến? Đưa đây đi, tôi mang lên giúp cô, cô trở về đi." Cô ta lấy đồ ăn trong tay Ôn Ngưng, xoay người đi tới văn phòng chủ tịch. Nhân viên lễ tân nhìn ra Ôn Ngưng muốn hỏi điều gì đấy "Tôi không có cách, chúng tôi nào dám ngăn cản cô Trần, người có thân phận không cần hẹn trước đều có thể đi lên trên đó." Trong lời nói của cô ta có chứa ẩn ý mơ hồ, khiến Ôn Ngưng có chút buồn bực, cô không có hẹn trước nên ngay cả chồng mình cũng không được nhưng những người phụ nữ khác thì có thể. Văn phòng chủ tịch, Giang Thư vừa kết thúc một cuộc họp nhỏ. Nhậm Thiên Cao "Chủ tịch Giang, cô Trần đang đợi anh ở văn phòng." "Cô Trần?" Giang Thư hoàn toàn không nhớ ra một người như vậy. "Em gái của chủ tịch Trần, trước đây ông cụ Giang đã nhờ anh chăm sóc cô ấy...." Giang Thư giễu cợt "Đuổi cho cô ta về đi, mẹ nó, không phải người nào cũng cho vào, tôi ngại bẩn." Trần Tuệ lúc đến rất kiêu ngạo, ngay cả mặt Giang Thư cũng chưa được nhìn thấy liền bị đuổi về. Nhậm Thiên Cao đặt hộp giữ ấm trước mặt Giang Thư, Giang Thư nếm thử vài ngụm, nhướng mày, đây không phải là tay nghề của mẹ Từ. Nhưng có một cảm giác quen thuộc không thể giải thích được, giống như hương vị của ký ức sâu thẳm. *** Liên tiếp mấy ngay nay, Ôn Ngưng luôn thất hồn lạc phách, Giang Mông Mông phát hiện có điểm kỳ lạ nên hỏi cô "Chị dâu, làm sao vậy? Chị cùng anh trai cãi nhau à?" "Không có." Giang Mông Mông lấy kinh nghiệm của bản thân làm ví dụ để thuyết phục cô "Không cần thiết, tranh cãi với anh ấy chính là gặp rắc rối về tiền bạc. Thật không đáng. Đàn ông ấy mà, dỗ một tí là được." Ôn Ngưng không quan tâm đến tiền bạc, cô quan tâm anh "Làm sao để dỗ đây?" "Sắp đến sinh nhật anh ấy rồi." "Chị biết, nhưng chị không biết nên tặng anh ấy cái gì." Cô đã sớm ghi nhớ ngày này từ lâu rồi, nhưng mà Giang Thư là loại đàn ông ngậm thìa vàng, cô chỉ biết anh có tiền, cũng không biết nên tặng cái gì mà anh ấy thích. Giang Mông Mông nháy mắt, "Tặng chị nha, chị đem chính mình gói kĩ lưỡng lại buộc thêm cái nơ con bướm, giấu ở trên giường của anh ấy. Anh của em nhất định sẽ thích." Ôn Ngưng ngượng ngùng trừng mắt nhìn cô "Mông Mông!" Tháng Giêng có tuyết rơi dày đặc ở thành phố Hàn, Ôn Ngưng mặc một chiếc áo khoác lông thật dày đi mua quà sinh nhật cho Giang Thư. Một mình đi dạo quanh vài trung tâm mua sắm, hoặc là cô không thích hoặc là cô không có đủ tiền để mua. Khi đi ngang qua khu trượt tuyết dành cho trẻ em phía sau trung tâm mua sắm, cô thấy rất nhiều người chen chúc bên trong và ngoài nơi đó. Hỏi xong mới biết được rằng bên trong đang ghi hình cho một chương trình tạp kỹ trên đài truyền hình tỉnh, giải nhất là một chiếc tủ lạnh hơn tệ. Mùa đông không có ai tặng tủ lạnh, nhưng mà dự thi miễn phí, lại có thể được lên TV nên vẫn có rất nhiều người tham gia chung vui. Việc kiểm soát trên sân băng khác với trên nước, sân băng rất dễ ngã, chỉ cần bạn đứng dậy được và tiếp tục lao vào là coi như thử thách thành công, tuy nhiên thời tiết lạnh giá, ít người chịu được ngã, sau một buổi sáng hoạt động thì ít người thử thách thành công. Nhưng mà hơn nhân dân tệ là một số tiền rất lớn đối với Ôn Ngưng, nếu giành được thì có thể mua một món quà sinh nhật tốt hơn cho Giang Thư. Cô vội vàng đăng ký, khi bước lên đường đua mà vẫn còn rất hồi hộp. Con đường băng dài và mức độ phức tạp, Ôn Ngưng đã ngã xuống rất nhiều lần trên mặt băng, nhưng lần nào cô cũng có thể mỉm cười đứng lên rồi tiếp tục. Đạo diễn tinh ý phát hiện ra rằng trong những tấm ảnh chụp có khuôn mặt

mệnh trung thiên ái